Tâm sự của Du học sinh – lần đầu được ” say nắng “

0
787

Khi Hà Nội đang trải qua những ngày nắng nóng cực điểm với cái nắng 38 , 39 độ , mọi người  không muốn ra đường thì ở tại Nhật Bản những bạn Du Học sinh phải làm thêm ” cày quốc ” dưới cái nắng 41 độ , còn hơn ở Việt Nam để kiếm từng đồng  trang trải việc học hành của mình . Tuy vất vả là thế nhưng nó cũng đã tôi luyện cho họ 1 í chí sắt thép , kiên cường vượt lên mọi hoàn cảnh.

Edu Japan xin được chia sẻ câu chuyện cũng như là tâm sự của 1 bạn du học sinh dưới cái trời nắng gay gắt 41 độ lần đầu được ” say nắng “

say nang

” Hôm nay đi làm phê quá anh em ạ. Phê thật sự luôn đấy. Trong các loại say thì chắc say nắng là tởm lợm nhất. ?. Tôi kể anh em nghe ngày hôm nay, 1 ngày quá nhiều cảm xúc.
Buổi sáng đi làm thấy thời tiết vẫn bình thường, dễ nhìn, ko có gì đặc sắc cả. Nhưng hôm qua xem dự báo thời tiết nên tôi biết là kiểu gì đến trưa cũng có biến. Y như rằng đến tầm 11h. Thời tiết bắt đầu hãm. Nắng đéo thể chấp nhận đc. Hoa mắt chóng mặt, nắng như xé vải. Cảm tưởng người muốn bay hơi chuyển sang thể khí luôn đc. Rồi lóp ngóp cũng đến đc 12h. Giờ nghỉ trưa. Nhìn ngang nhìn dọc éo thấy thằng Nhật nào ăn cơm cả. Thằng nào cũng ngồi thở nốt chỗ dở để đảm bảo chắc chắn là mình còn sống. ?
Nghỉ đến 1h. Cảm giác ranh giới giữa thiên đường và địa ngục lúc này chỉ là dưới gốc cây và bên ngoài gốc cây thôi. Cày đến 2h. Tôi bắt đầu thấy người có tín hiệu chết máy.??? Quay sang nhìn mấy thằng Nhật. Cũng ngáp ngáp cả rồi. Nhưng chúng nó vẫn làm. Nó ko thèm nghỉ. Má nó lì thật. Thực sự lúc đấy tôi chỉ nghĩ chúng nó vẫn làm được thì mình cũng phải làm được. Ở đây có mỗi mình người Việt. Giờ mà ko làm đc thì mất mặt quá. Lại phải cố chứ tôi thề vs ae là lúc đấy tôi chỉ muốn kiếm chỗ nào nằm ngất cmn 1 lúc rồi đến đâu thì đến. Nhưng ko làm thế được. Đến 3h, vẫn Nắng như trên. @@. Thôi chúng mày làm vương làm tướng gì kệ cm chúng mày. Tôi đi rửa cái mặt vào giờ nghỉ giải lao là vừa. Lát sau vào đã thấy 1 chiến sỹ nhật bất tỉnh nhân sự. Ô thế éo nào… ?
Ngồi nghỉ giải lao tôi ước giá mà giờ mưa 1 tí thì mát. Đúng cầu được ước thấy. Lúc sau mưa luôn. Mưa rào luôn. Lại ướt hết. Lại cày trong mưa. Nghĩ lại mình đúng ngu như con lợn. Ước trời mát mát 1 tí là đc rùi. Lại ước mưa làm éo gì nhờ để ướt hết cả người. Phí mất 1 điều ước. Định mệnh…
Giờ về nhà thấy hơi chóng mặt tí. Nhưng ko sao. Mai vẫn cày bình thường. Người ta bảo rùi. Nghèo thì phải hạn chế ốm ae ah. :))
Nói tóm lại là ae mình sang đây cũng hơn 1 năm rồi. Nắng mưa bên này qua cả rồi. Toàn chiến binh tinh thần thép cmnr.? Nên là có gì đâu mà phải ngại. Ae công nhận ko. Nắng đã có mũ, mưa đã có ô. Lạnh cảm cúm đã có tify. Ae cứ thong thả làm. Thong thả sống. Cứ cố gắng giữ gìn sức khỏe. Còn thời tiết như nào kệ mẹ nó đi.
Thi thoảng lên giây cót động viên tinh thần ae tí. Tôi động viên ae cũng là tự động viên chính mình. Tất cả cố gắng. Ae cùng cố gắng. Con chó nào ko cố nhé :)).
Chúc tất cả ae 1 tuần làm việc kiên cường, mạnh mẽ. Phải thật lầy và lỳ để bọn Nhật nó ko có cửa coi thường ae mình đc. Thế ae nhá. ^^!”
Chào thân ái và quyết thắng…

Nguồn : congdongvietnhat